TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    7245564411445.flv 20.jpg 9.jpg 8.jpg 7.jpg 6.jpg 5.jpg 4.jpg 3.jpg 2.jpg 1.jpg M.jpg T.jpg

    Chào mừng quý vị đến với website của Thư viện trường THTHCS Điềm He

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    truyện thần tiên

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lương Thị Ngân
    Ngày gửi: 10h:09' 10-10-2025
    Dung lượng: 788.3 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    https://thuviensach.vn

    Truyện Thần Tiên
    (Andrew Lang)
    NHÀ XUẤT BẢN HỘI NHÀ VĂN & CÔNG TY VĂN HÓA PHƯƠNG
    NAM
    PHỐI HỢP THỰC HIỆN

    https://thuviensach.vn

    Lời nói đầu
    Các em thân mến.
    Nhiều nhà văn lớn trên thế giới cũng đồng thời là những nhà sưu tầm
    truyện cổ dân gian. Nổi bật nhất là nhà văn Đan Mạch – Hans Christian
    Andersen, sau đó là Anh em Grimm – người Đức; Charles Perrault – 
    người Pháp, Frank Baum – người Mỹ; Oscar Wilde –  người Ireland...
    Trong số này có một nhà văn người Scotland nổi tiếng trên thế giới nhưng
    lại ít được biết đến ở Việt Nam, tên ông là Andew Lang (1844-1912). Ông
    là một nhà bác học có nhiều công trình nghiên cứu có giá trị về văn học
    dân gian, tôn giáo, trong đó giới học giả đặc biệt ghi nhận công lao của
    ông trong việc dịch các bản trường ca của Homer ra tiếng Anh và những
    công trình nghiên cứu chuyên sâu về Homer. Ông cũng đồng thời là một
    nhà thơ tài năng, nhưng ông được trẻ em biết đến nhiều nhất với 12 tập
    truyện thần tiên trên thế giới do ông gia công sưu tầm tuyển chọn từ những
    năm 80 thế kỉ XIX cho đến lúc cuối đời, bắt đầu bằng cuốn Truyện thần tiên
    màu xanh (The Blue Fairy Book – 1889) và kết thúc bằng Truyện thần tiên
    màu đỏ tía (The Lilac Fairy Book – 1910). Những tập truyện này hằng năm
    được tái bản bằng nhiều thứ tiếng trên thế giới và gần đây được đưa lên
    mạng để bất cứ ai cũng có điều kiện hưởng thụ di sản văn học dân gian
    này.
    Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn và Công ty Văn hóa Phương Nam tuyển chọn
    một số truyện trong bộ sách của ông, chia làm nhiều tập, với những mô típ
    truyện vừa có những nét đặc sắc vừa có nét khác biệt với những truyện cổ
    quen thuộc với ta để các em có thể làm quen với một thế giới thần tiên mà
    Andrew Lang đã dày công sưu tầm, tái hiện lại. Chúng tôi hi vọng các em
    bước vào thế giới thần tiên này rút ra được nhiều bài học thiết thực không
    chỉ về thi pháp của văn học dân gian mà còn là những bài học thú vị, bổ ích
    về những ước mơ cao đẹp, niềm tin và những hành động cao thượng để
    biến những ước mơ đó thành hiện thực, để từ đó có một cách nhìn so sánh

    https://thuviensach.vn

    với những truyện cổ dân gian mà các em nghe ông bà kể lại hoặc được học
    trong chương trình Ngữ văn. Rất mong nhận được ý kiến đóng góp, phê
    bình và động viên của bạn đọc gần xa.

    https://thuviensach.vn

    Công chúa Bella-Flor
    Xưa có một người đàn ông có hai người con trai. Khi họ lớn lên người
    anh lớn bỏ nhà đi tìm vận may ở một vùng đất xa xôi và trong nhiều năm
    trời không ai nghe được tin gì về chàng. Trong khi đó người em ở lại nhà
    với cha già. Một thời gian sau ông cũng mất vì bệnh già, để lại toàn bộ của
    cải cho con trai út.
    Người em út thả sức phung phí số của cải mà người cha đã chắt bóp cả
    đời, anh ta tin rằng mình có thể một mình ung dung hưởng lộc. Nhưng một
    hôm, trong lúc xuống lầu, anh ta rất đỗi ngạc nhiên khi thấy một người lạ
    bước vào nhà, đàng hoàng cứ như thể người ấy đang bước vào nhà mình.
    “Em đã quên anh rồi sao?”Người lạ mặt hỏi.
    “Tôi không thể quên cái người mà tôi không biết là ai.” Người em đáp lại
    giọng lạnh nhạt.
    “Anh là anh trai của em đây,” người đàn ông đáp, “anh trở về nhà mà
    không có món tiền mà anh hi vọng kiếm được. Và thật là tệ hại, người làng
    báo với anh rằng cha chúng ta đã chết. Nếu có thể gặp được cha một lần
    nữa, anh nguyện mất tất cả vàng bạc của mình.”
    “Ông ấy chết đã được 6 tháng rồi,” người em giàu có đáp. “Phần gia tài
    mà anh được hưởng chỉ là một cái rương gỗ cũ kĩ để ở gác xép. Tốt nhất,
    anh hãy đến đó mà coi, tôi không có thời gian để lãng phí với anh đâu.” Nói
    đoạn người em quay lưng bỏ đi.
    Thế là người anh lang bạt lâu ngày chẳng còn biết làm gì hơn ngoài việc
    bước lên gác xép trên nóc nhà kho, ở đấy chàng thấy một chiếc rương gỗ cũ
    đến nỗi trông như thể nó sắp rời ra từng mảnh.
    “Cái vật cũ kĩ này thì có ích gì cho mình kia chứ?” Chàng tự nhủ. “Ồ họa
    chăng chỉ đáng ném vào bếp lò để sưởi ấm cho mình trong chốc lát. Sau
    cùng mọi việc lại trở nên tồi tệ như thế này sao?”

    https://thuviensach.vn

    Đặt cái rương lên vai, người anh tên là Jose quay về quán trọ hỏi mượn
    một cái rìu và bắt đầu bổ rương ra. Khi làm thế chàng phát hiện ra một ngăn
    kéo bí mật, trong đó có một phong thư. Không hiểu nó là giấy tờ gì, chàng
    mở ra đọc và rất đỗi ngạc nhiên khi thấy đó là một văn tự của một người nợ
    cha chàng một khoản tiền lớn. Cho tờ giấy quý giá đó vào trong người,
    chàng vội vã hỏi người chủ quán trọ xem có thể tìm người kí tên trong tờ
    giấy nợ ở đâu và chàng lên đường đi tìm người đó ngay.
    Con nợ nổi tiếng là một lão già keo bẩn sống ở rìa làng. Nhiều tháng qua
    lão hi vọng là tờ giấy mà lão viết đã bị mất hoặc bị thiêu hủy và khi cầm
    trên tay tờ biên nhận lão không hề muốn móc hầu bao ra trả món nợ đó. Tuy
    vậy khi chàng trai dọa sẽ lôi lão đến trước mặt nhà vua để vua phân xử thì
    lão thấy là không còn cách nào khác, đành phải xót xa đếm từng đồng trả
    nợ. Chàng trai bỏ tất cả tiền vào túi rồi quay lại quán trọ, cảm thấy mình đã
    là một người giàu có.
    Mấy tuần sau trong lúc đi dạo ngoài đường phố ở một thị trấn gần nhà,
    chàng gặp một bà già đau khổ đang khóc rấm rứt. Chàng dừng lại hỏi bà lão
    xem có chuyện gì xảy ra. Bà lão trả lời giữa hai tiếng nức nở rằng chồng bà
    đang hấp hối và dường như để cho mọi việc còn tồi tệ hơn, chủ nợ còn nóng
    lòng muốn giải người bệnh đến cửa quan vì chồng bà không có khả năng trả
    nợ.
    “Thôi bà lão đừng lo lắng nữa,” chàng dịu dàng nói, “người ta sẽ không
    tống ông lão vào tù cũng như họ sẽ không bán đồ đạc của bà đâu. Cháu
    không chỉ trả nợ cho bà mà nếu ông nhà có mệnh hệ gì thì cháu cũng sẽ lo
    trả các phí tổn. Bà cứ về nhà đi, về mà chăm sóc ông nhà trong khả năng
    của bà.”
    Bà lão làm theo nhưng mặc cho sự chăm sóc của bà, người chồng vẫn
    qua đời và được chàng trai lo ma chay tử tế. Nhưng việc lo cho một người
    mô yên mả đẹp tốn kém hơn là chàng nghĩ và khi mọi việc đã xong xuôi
    chàng chỉ còn lại 3 đồng vàng.

    https://thuviensach.vn

    “Bây giờ mình phải làm gì đây?” Chàng tự hỏi. “Có lẽ sẽ tốt hơn nếu
    mình đến kinh kì, vào cung xin hầu hạ nhà vua.”
    Đầu tiên chàng làm công việc chuyên múc nước tắm cho nhà vua và tận
    mắt nhìn thấy long sàng của vua được làm rất đặc biệt. Chàng trai phục vụ
    vua chu đáo đến mức chẳng bao lâu nhà vua cũng nhận ra và chỉ trong một
    thời gian ngắn chàng đã trở thành người hầu hạ trong phòng ngủ của vua.
    Vào lúc đó, người em giàu có đã phung phí hết số tiền mà anh ta được
    hưởng từ cha già và không biết phải làm gì để nuôi sống bản thân. Hay tin
    anh ruột mình đã trở thành người hầu cận tâm phúc của nhà vua, hắn bèn
    tìm đến cung điện, cầu cứu người anh mà hắn đã xử rất tệ. Người anh trai
    bao giờ cũng sẵn lòng giúp đỡ người khác, đã đích thân cầu xin nhà vua và
    ngay ngày hôm sau người em đã được vào làm trong cung.
    Thật không may, người em lại là một kẻ xấu tính và đố kị, hắn không thể
    chịu đựng được khi có bất cứ ai may mắn hơn hắn. Nhờ nghe lén qua các lỗ
    khóa và các cánh cửa mà hắn biết được rằng ông vua tuy già và xấu xí này
    lại đem lòng yêu say đắm công chúa Bella-Flor người chẳng có tình cảm gì
    với vua, và hiện nay nàng đang sống ẩn dật trong một tòa lâu đài ở sâu
    trong núi và không ai biết rõ là ở đâu.
    “Đúng là một cơ hội tốt,” người em đểu cáng nghĩ, múa tay trong bị.
    “Không có gì khó trong việc xúi nhà vua phái hắn đi tìm công chúa và nếu
    hắn trở về mà không có cô nàng thì cái đầu của kia rớt xuống đất là cái
    chắc. Dù thế nào thì hắn cũng không cản đường mình được.”
    Thế là hắn liền tìm đến viên thị thần trông nom cung cấm yêu cầu được
    gặp mặt nhà vua vì có những tin tức tối quan trọng muốn bẩm báo với thánh
    thượng. Vua đồng ý cho hắn được gặp mặt ngay lập tức, bảo hắn hãy nói
    ngay những điều muốn nói và phải nói thật ngắn gọn.
    “Muôn tâu thánh thượng! Công chúa Bella-Flor...” gã đàn ông láu cá thốt
    lên rồi dừng lại như e sợ điều gì.
    “Công chúa Bella-Flor làm sao?” Vua sốt ruột kêu lên.

    https://thuviensach.vn

    “Hạ thần nghe có lời xì xào trong cung rằng bệ hạ muốn biết chỗ công
    chúa đang ẩn náu...”.
    “Trẫm sẽ cắt một nửa vương quốc này cho kẻ nào đưa nàng về đây cho
    trẫm,” ông vua già hấp tấp kêu lên: “Nói mau, có phải có con chim nào trên
    không trung mách bảo cho ngươi biết điều gì về nàng?”
    “Tâu bệ hạ không phải là kẻ nô bộc này mà là anh trai Jose của hạ thần,”
    người em giảo quyệt nói, “nếu bệ hạ hỏi anh ấy...”.
    Nhưng trước khi hắn có thể nói hết câu thì vua đã vung cây quyền trượng
    đập vào một cái đĩa bằng vàng treo trên tường.
    “Đòi Jose vào chầu ngay lập tức,” vua ra lệnh và một thị vệ đứng gần ba
    chân bốn cẳng chạy đi thi hành mệnh lệnh. Tiếng động mà nhà vua gây ra
    to thế đấy!
    Khi Jose bước vào điện, chàng tự hỏi không biết có chuyện gì kinh thiên
    động địa đây bởi lẽ vua gần như không nói lên lời vì giận dữ và kích động.
    “Mang ngay công chúa Bella-Flor về đây cho trẫm,” vua lặp bặp, “nếu
    ngươi quay về đây mà không có công chúa đi theo, trẫm sẽ dìm ngươi
    xuống nước cho đến chết.” Rồi không phí thêm một lời nào nữa vua bỏ đi
    để Jose ở lại, hai mắt trợn tròn vì ngạc nhiên và kinh hãi.
    “Làm sao mình có thể tìm ra công chúa Bella-Flor khi mình chưa bao giờ
    thấy mặt nàng? Nhưng ở lại đây cũng chẳng có ích gì bởi vì mình sẽ bị
    khép vào tội chết.” Nghĩ thế, chàng chậm rãi đi về phía chuồng ngựa chọn
    cho mình một con.
    Có biết bao nhiêu con ngựa tuyệt đẹp nhốt trong chuồng, tên chúng được
    khắc bằng vàng treo ngay cửa chuồng. Jose đi qua hết con này đến con khác
    mà không biết nên chọn con nào thì có một con ngựa bạch già nua ngẩng
    đầu lên và thở dài khi chàng đi qua.
    “Chọn tôi đi,” nó thì thầm bằng giọng nhẹ như gió thoảng, “rồi mọi
    chuyện sẽ tốt đẹp thôi.”

    https://thuviensach.vn

    Jose vẫn còn bàng hoàng cả người trước lệnh vua ban nên chàng không
    còn khả năng ngạc nhiên khi nghe một con ngựa nói tiếng người. Một cách
    máy móc, chàng đặt tay lên dây cương và dẫn con ngựa trắng ra khỏi
    chuồng. Chàng đang định nhảy lên lưng ngựa thì con vật lại cất tiếng nói
    lần nữa:
    “Nhặt lấy ba ổ bánh mì mà cậu thấy ở đây cho vào trong túi.”
    Jose làm theo lời ngựa nói và vì nóng lòng muốn đi ngay, chàng không
    hỏi thêm một câu, vội nhảy phắt lên lưng ngựa.
    Người và ngựa đi một thôi đường mà không gặp chuyện gì, chợt họ trông
    thấy một tổ kiến ở một chân đồi. Ngựa dừng lại:
    “Hãy bẻ vụn những chiếc bánh mì tung ra cho bầy kiến,” ngựa nói.
    Nhưng Jose ngập ngừng.
    “Sao lại làm thế? Chúng ta cũng cần cái ăn cơ mà.”
    “Đừng thắc mắc nữa, cho bầy kiến ăn cũng như ta ăn thôi. Đừng bỏ lỡ cơ
    hội giúp đỡ người khác.”
    Khi bánh mì được bẻ vụn và rải trên đường, con ngựa bắt đầu phi nước
    đại.
    Chẳng bao lâu sau họ đến một con đường đá nằm giữa hai dãy núi và ở
    đây họ gặp một con đại bàng trúng phải bẫy của người thợ săn.
    “Nhảy xuống đất đi và cắt lưới thả con chim tội nghiệp ra.” Ngựa lại nói.
    “Nhưng làm thế mất công lắm và chúng ta có thể sẽ không còn cơ hội tìm
    thấy công chúa.”
    “Đừng lo lắng và đừng bao giờ để lỡ dịp giúp đỡ người khác,” ngựa đáp.
    Thế là khi chiếc lưới bị cắt, đại bàng trở về với trời xanh, con ngựa lại tiếp
    tục lên đường.
    Họ đi qua nhiều dặm đường, cuối cùng cũng đến trước một con sông, ở
    đấy họ trông thấy một con cá đang nằm chờ chết trên bãi cát. Ngựa lại nói:

    https://thuviensach.vn

    “Cậu thấy không, con cá nhỏ sẽ chết nếu cậu không thả nó về lại dòng
    sông.”
    “Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ tìm thấy công chúa nếu cứ lãng phí
    thời gian vào những việc như thế này.” Jose kêu lên.
    “Thời gian giúp đỡ kẻ khốn sẽ không bao giờ lãng phí đâu,” ngựa đáp và
    chẳng bao lâu sau con cá nhỏ đã vui vẻ vẫy vùng trong dòng nước rồi bơi đi
    xa.
    Lại một đoạn đường nữa và họ thấy trước mặt một tòa lâu đài được dựng
    lên giữa một khu rừng rậm. Đứng trước cửa lâu đài là công chúa Bella-Flor
    đang cho đàn gà ăn.
    “Bây giờ thì nghe đây,” ngựa nói. “Tôi sẽ biểu diễn tất cả các nước đi và
    điệu nhảy hòng làm cho công chúa thích mê đi. Nàng sẽ đề nghị cậu cho
    nàng cưỡi một đoạn và cậu phải giúp nàng ngồi lên lưng tôi. Khi nàng đã
    yên vị rồi tôi sẽ lồng lên, đá hậu, lúc đó cậu phải bảo rằng tôi chưa bao giờ
    mang trên lưng một người con gái và rằng tốt nhất cậu phải nhảy lên đằng
    sau để điều khiển tôi. Một khi hai người đã ngồi trên lưng tôi rồi chúng ta
    sẽ đi nhanh như ngọn gió về cung điện của nhà vua.”
    Jose làm theo lời con ngựa và mọi chuyện diễn ra đúng theo lời con ngựa
    đã đoán trước. Thế là chỉ đến lúc ngồi trên lưng con ngựa chạy chân không
    bén đất trên con đường dẫn về cung điện công chúa mới biết là nàng đã bị
    bắt cóc. Tuy vậy, nàng không nói một lời mà lặng lẽ mở tạp dề trong có
    đựng cám cho bầy gà con và trong một loáng cám rơi đầy mặt đất. “Ôi, tôi
    đánh rơi hết cám rồi, làm ơn hãy xuống ngựa và nhặt cám cho tôi.”
    “Chúng ta sẽ có rất nhiều cám ở nơi chúng ta sắp đến,” Jose đáp và con
    ngựa lại phi nước đại như cũ.
    Khi họ phóng qua một khu rừng, công chúa lấy ra một chiếc khăn tay,
    ném về phía trước, chiếc khăn mắc vào một ngọn cây cao.

    https://thuviensach.vn

    “Trời đất ơi, thật ngốc làm sao, tôi để chiếc khăn bay mất rồi. Chàng có
    thể trèo lên cây lấy khăn xuống cho tôi không?”
    “Chúng ta sẽ có vô khối khăn ở nơi chúng ta sắp đến,” Jose đáp và con
    ngựa lại tiếp tục đường đi như bay của nó.
    Đi khỏi cánh rừng họ đến một con sông, công chúa tháo chiếc nhẫn ra
    khỏi ngón tay và để nó rơi xuống dòng nước.
    “Ôi tôi mới đoảng làm sao,” nàng thảng thốt kêu lên cùng với những
    tiếng thổn thức não nùng. “Tôi đánh mất chiếc nhẫn quý nhất, xin hãy dừng
    lại một lúc xem xem có thể tìm thấy nhẫn không.”
    “Nàng sẽ có vô số nhẫn quý ở nơi nàng sắp đến,” trước sau Jose chỉ nói
    một câu và con ngựa vẫn tiếp bước.
    Cuối cùng họ cũng về đến cổng cung điện, trái tim của nhà vua đập loạn
    lên vì vui mừng khi trông thấy người mà mình ngày đêm mong nhớ. Nhưng
    công chúa đã xua nhà vua sang một bên như thể ông chỉ là một con ruồi.
    Nàng tự nhốt mình vào một căn phòng ở gần cổng nhất, nhất định không
    mở cửa trước những lời cầu xin của nhà vua.
    “Nếu mang đến cho ta ba vật ta đánh mất dọc đường thì họa may ta mới
    nghĩ lại chuyện này.” Đó là tất cả những điều công chúa nói và trong lúc
    tuyệt vọng vua chỉ còn cách tìm đến sự giúp đỡ của Jose.
    “Trẫm chẳng còn phương sách gì hết, nhưng ngươi là kẻ biết những vật
    đó rơi ở đâu vậy ngươi hãy đi đến đấy tìm bằng được những thứ đó và
    mang về đây. Nếu ngươi về tay không trẫm sẽ dìm ngươi xuống hồ nước
    cho đến chết.”
    Jose đáng thương quá sợ hãi trước mệnh lệnh mới này. Chàng nghĩ mình
    phải thực hiện những yêu cầu này thì mới có thể sống an toàn được. Thế là
    chàng cúi chào nhà vua thật thấp rồi đi ra chuồng ngựa tìm lời khuyên của
    người bạn ngựa bạch.

    https://thuviensach.vn

    “Đừng tự làm khổ mình nữa,” ngựa nói sau khi nghe xong câu chuyện.
    “Nhảy lên yên đi, chúng ta sẽ đi tìm những thứ này.” Nghe thế, Jose lập tức
    nhảy lên lưng ngựa.
    Họ cứ đi cho đến khi gặp ngọn đồi có tổ kiến hôm trước, ngựa dừng lại
    hỏi:
    “Cậu có muốn nhặt cám về không?”
    “Nhưng làm sao có thể lượm lại được tất cả những hạt cám ấy?” Jose hỏi
    lại.
    “À, cứ gọi bầy kiến đến bảo chúng tìm cho cậu, nếu có những hạt theo
    gió bay rải rác đi xa thì chúng cũng sẽ mang về cho cậu, trả công cho những
    mẩu bánh mì mà cậu đã cho chúng ăn hôm nào.” Jose lấy làm ngạc nhiên
    lắm khi nghe ngựa nói và chàng không dám tin tưởng vào kế hoạch này
    nhưng chàng cũng chẳng nghĩ ra được cái gì khá hơn. Thế là chàng gọi bầy
    kiến đến và đề nghị chúng nhặt cám về giúp mình.
    Sau đó chàng đứng đợi dưới một gốc cây, trong khi con ngựa thò cổ gặm
    những ngọn cỏ non.
    “Nhìn kìa,” chợt con vật nói, ngẩng đầu lên và Jose nhìn ra phía sau thấy
    một đống cám đùn trên mặt đất, chàng bỏ cám vào trong bao và vắt bao lên
    yên ngựa.
    “Giống tốt sẽ cho quả ngọt, chẳng chóng thì chầy,” ngựa thủng thẳng nói,
    “nhưng hãy lên đường ngay, chúng ta còn phải đi một chặng đường dài.”
    Rồi họ đến một cây đại cổ thụ, trông thấy chiếc khăn tay bay phấp phới
    như một lá cờ tít trên ngọn cây cao. Jose lại mất hết mọi hi vọng.
    “Làm sao tôi có thể lấy được chiếc khăn đây? Chắc tôi phải dùng đến
    chiếc thang của Jacob thôi.” Nhưng con ngựa đáp.
    “Đừng sợ, hãy gọi con đại bàng mà cậu đã cứu đến, nó sẽ lấy chiếc khăn
    cho cậu.”

    https://thuviensach.vn

    Jose lên tiếng gọi đại bàng và con chim bay lên ngọn cây, cắp chiếc khăn
    trong mỏ mang xuống cho chàng. Jose cảm ơn con chim rồi nhảy lên ngựa,
    họ đi đến dòng sông nọ.
    Đêm hôm trước có một trận mưa lớn nên dòng sông thay vì trong vắt đến
    tận đáy lại dâng nước lên tràn bờ và ngầu đục.
    “Làm sao tôi có thể vớt nhẫn lên từ dưới lòng sông trong khi tôi không
    biết nó rơi chỗ nào, thậm chí cũng không thể nhìn thấy nó?” Jose hỏi.
    “Đừng hoảng sợ,” ngựa nói, “hãy gọi con cá nhỏ mà cậu đã cứu lên đi.
    Nó sẽ mang nhẫn lên cho cậu.”
    Thế là Jose cất tiếng cậy nhờ cá và cá lặn xuống tận đáy, trườn sau những
    tảng đá lớn, di chuyển qua những tảng đá nhỏ với cái đuôi quẫy quẫy cho
    đến lúc nó tìm thấy chiếc nhẫn, ngậm vào mồm và đưa lên cho Jose.
    Không gì có thể làm chàng trai sung sướng hơn và Jose trở về cung điện,
    nhưng khi vua đem những món đồ quý giá đó cho Bella-Flor, nàng tuyên bố
    nàng sẽ không mở cửa cho đến khi người ta cho cái kẻ đã bắt cóc nàng đến
    đây vào vạc dầu sôi.
    “Trẫm rất lấy làm tiếc Jose ạ,” nhà vua nói với chàng, “trẫm không muốn
    làm thế nhưng khanh thấy đấy, trẫm không còn cách nào khác.”
    Trong khi dầu đang nóng lên trong vạc dầu lớn, Jose đi ra chuồng ngựa
    hỏi người bạn ngựa thân yêu xem có cách gì giúp chàng trốn thoát không.
    “Đừng quá hoảng sợ như vậy,” ngựa nói, “hãy nhảy lên lưng tôi và tôi sẽ
    lồng lên cho đến khi cả người tôi ướt đẫm mồ hôi. Sau đó cậu hãy lấy mồ
    hôi xoa lên khắp người, dù dầu có nóng đến đâu cậu cũng không hề hấn gì.”
    Jose không hỏi thêm một câu nào, vội vã làm theo lời ngựa dặn. Bọn đao
    phủ ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của chàng khi họ thả
    chàng vào vạc dầu sôi. Chàng ở trong chảo cho đến lúc Bella-Flor kêu lên
    rằng chàng bị nấu như thế đã đủ nhừ lắm rồi. Nhưng từ trong vạc dầu sôi

    https://thuviensach.vn

    bước ra lại là một chàng trai thật cường tráng, thật đẹp đẽ đến nỗi ai trông
    thấy cũng phải đem lòng yêu mến và nàng Bella là người say mê hơn cả.
    Ông vua già thấy mình đã thua cuộc và trong lúc tuyệt vọng ông đã nhảy
    vào vạc dầu và bị nấu chín thay cho Jose. Sau đó Jose lên ngôi vua với điều
    kiện chàng được sánh duyên cùng công chúa. Nhưng điều đầu tiên chàng
    tha thiết muốn làm là đi đến chuồng ngựa, tìm người bạn ngựa và nói: “Tôi
    nợ ân nhân cả cuộc sống và chiếc vương miện này. Vì lẽ gì mà bạn đã làm
    tất cả những điều đó cho tôi?”
    Và ngựa đáp: “Tôi chính là linh hồn của người đàn ông bất hạnh mà cậu
    đã bỏ tất cả tiền bạc ra làm ma chay và trả nợ. Khi thấy cậu trong cơn nguy
    hiểm tôi đề nghị được giúp đỡ cậu như cậu đã không nề hà khi làm tất cả
    cho tôi. Bởi vì như tôi đã từng nói với cậu, hạt giống của việc làm tốt đẹp sẽ
    cho ra quả ngọt.”

    https://thuviensach.vn

    Cuốn sách pháp thuật
    Xưa thật là xưa có một cặp vợ chồng già tên là Peder và Kirsten. Họ chỉ
    có một cậu con trai độc nhất tên là Hans. Từ lúc cậu còn bé người ta đã tiên
    đoán rằng vào lúc 16 tuổi cậu sẽ phải xa nhà tìm kế mưu sinh. Vì thế mà
    vào một sớm mùa hè tươi đẹp, cậu lên đường tìm kiếm vận may chỉ với một
    tay nải đựng quần áo đeo trên vai.
    Suốt mấy giờ liền cậu vui vẻ đi trên đường, thỉnh thoảng lại dừng lại
    uống nước từ một dòng suối trong lành hoặc ăn trái cây chín mọng trên
    cành. Những con thú hoang bé nhỏ liếc nhìn cậu từ dưới các lùm cây, cậu
    mỉm cười và gật đầu chào lại: “Chào buổi sáng!” Sau khi đi được một đoạn
    đường dài, cậu gặp một ông già râu tóc bạc phơ đang đi trên con đường
    mòn nhỏ. Cậu bé không tránh sang một bên mà ông già cũng không nhường
    bước, thế là họ đâm sầm vào nhau. “Ta nghĩ” ông già nói, “một đứa bé phải
    nhường đường cho người già chứ.”
    “Con đường dành cho tôi cũng như dành cho ông,” cậu bé đáp một cách
    ngỗ ngược bởi vì cậu chưa học được phép lịch sự.
    “Ồ, điều đó nghe cũng có lí,” ông già nhẹ nhàng đáp. “Dám hỏi công tử
    đi đâu vậy?”
    “Tôi đi tìm việc làm.”
    “Nếu vậy cậu có thể đến làm việc cho tôi.”
    "Ồ, Hans sẵn lòng lắm, nhưng còn công xá thì sao?"
    “Hai bảng một năm, và cậu chẳng phải làm gì ngoài việc giữ cho mấy
    căn phòng được sạch sẽ.”
    Có vẻ như việc đó cũng không khó khăn gì đối với Hans thế là cậu đồng
    ý đến làm việc cho ông già và họ cùng quay về nhà ông lão. Trên đường đi
    họ qua một thung lũng sâu rồi đi đến một ngọn núi cao. Ở đấy, ông già mở

    https://thuviensach.vn

    một cánh cửa sập sát mặt đất rồi bảo Hans đi theo mình và cả hai cùng đi
    xuống một cái cầu thang rất dài. Khi hai người đặt chân xuống đất, Hans
    nhìn thấy hàng dãy phòng san sát, sáng trưng bởi vô số ngọn nến và phòng
    nào cũng chứa đầy những món đồ đẹp đẽ. Trong khi cậu tò mò nhìn quanh,
    ông già nói: “Bây giờ cậu biết mình phải làm cái gì rồi đó. Cậu phải giữ cho
    những căn phòng này lúc nào cũng được sạch sẽ và ngày nào cũng phải rải
    cát lên sàn nhà. Ở đây có một cái bàn, bao giờ cũng đầy ắp đồ ăn và thức
    uống, còn kia là giường dành cho cậu. Có nhiều bộ quần áo treo trên tường,
    cậu có thể mặc bất cứ bộ quần áo nào cậu thích nhưng nên nhớ không bao
    giờ được mở cánh cửa khóa kia. Nếu cậu cố tình mở ra, tai họa sẽ giáng
    xuống đầu cậu. Thôi, bây giờ thì tạm biệt vì tôi phải đi ngay và không thể
    nói trước bao giờ tôi mới trở về.”
    Sau khi ông già biến mất, Hans đã ngồi vào bàn đánh một bữa thật ngon
    miệng, rồi lên giường ngủ một giấc cho đến lúc trời sáng bạch. Khi mới
    thức giấc, cậu không thể nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra nhưng rồi cậu nhảy
    xuống giường đi vào hầu hết các phòng xem xét, sờ mó.
    “Thật là ngớ ngẩn khi bắt mình rải cát lên sàn trong khi chẳng có ai ngoài
    mình! Chà, mình sẽ không làm chuyện đó đâu”. Thế là cậu nhanh nhẹn
    đóng tất cả các cánh cửa lại và chỉ quét dọn căn phòng của chính mình.
    Nhưng chỉ vài ngày sau cậu nhận thấy cả việc này cũng không cần thiết bởi
    vì chẳng có ma nào ló mặt đến xem các căn phòng ở đây có sạch sẽ hay
    không? Cuối cùng cậu chẳng làm gì hết mà chỉ ngồi bần thần, tự hỏi không
    biết có cái gì trong căn phòng cấm kia cho đến lúc cậu quyết định tự mình
    sẽ mở ra xem xét.
    Chìa khóa nhẹ nhàng xoay trong ổ và cánh cửa mở ra. Hans bước vào,
    không khỏi có phần lo sợ với việc mình đang làm và vật đầu tiên đập vào
    mắt cậu là một đống xương người. Trong phòng chẳng có gì đáng xem, cậu
    đang định bước ra thì đôi mắt cậu dừng lại ở một giá sách. Đây cũng là một
    cách tốt để giết thời gian, cậu nghĩ, bởi vì cậu rất mê sách vở và cậu rút ra
    một cuốn. Đó là một cuốn sách dạy pháp thuật, chỉ dẫn cho bạn cách thức

    https://thuviensach.vn

    biến mình thành bất cứ cái gì mà mình thích trên đời này. Còn gì thú vị và
    có ích lợi hơn không? Thế là cậu cho quyển sách pháp thuật vào túi và vội
    vã chạy khỏi nơi nguy hiểm theo một cánh cửa nhỏ để ngỏ.
    Khi cậu về đến nhà, cha mẹ gặng hỏi cậu đã làm những gì và làm sao mà
    có được những bộ quần áo đẹp đến thế.
    “Ồ, con tự kiếm được đấy chứ.”
    “Mày không thể kiếm đâu ra trong một khoảng thời g
     
    Gửi ý kiến